The Weeknd đã khiến giới âm nhạc xôn xao khi trở lại với một hình ảnh hoàn toàn mới: râu tóc bạc trắng, da lấm tấm vết đồi mồi, nếp nhăn in hằn trên khóe mắt sau một năm vắng bóng trên thị trường âm nhạc. 

Với nguyên liệu chính là disco và new wave cùng nhiều gia vị phụ khác, 16 ca khúc được sắp xếp có chủ ý để tạo thành concept album, có mở đầu có kết thúc với cấu trúc ba phần rõ rệt.

Nội dung album bắt đầu khi nam ca sĩ thất tình và lái xe một mình đến sáng, mở đài phát thanh nhưng chỉ nghe toàn nhạc dance-pop, nhờ đó anh có lý do đến các bar đêm để đắm chìm vào ánh đèn với âm nhạc đương đại. 

Ca khúc mở màn và cũng cùng tên với album, “Dawn FM” bắt đầu nhẹ nhàng bằng tiếng chim hót. Sau đó, synthesizer chầm chậm theo chân vào, âm lượng tăng dần từ nhỏ đến lớn. Ở những giây cuối trước khi giải kết, khách mời được đề cập ở bài viết trước là Jim Carrey xuất hiện và vào vai người dẫn chương trình Dawn FM ở tần số 103.5 Mhz. 

“Gasoline” là ca khúc tiếp theo của album, và đúng như lời The Weeknd trước đó: “Album lần này của tôi sẽ tận dụng hết công suất của synthesizer.” “Gasoline” kết hợp synthesizer với trống tạo thành nhịp điệu mạnh mẽ, dồn dập. Các producer đã dùng auto tune để biến giọng hát của The Weeknd thành hai mảng màu khác biệt: lead vocal trầm khàn như người có tuổi và backing vocals bị bóp méo như tiếng trẻ em. 

Ca từ của “Gasoline” xen kẽ giữa cảm giác cô đơn khi đánh mất người mình yêu thương trộn lẫn với ký ức thuở còn mặn nồng. Nam ca sĩ nhớ lại từng khoảnh khắc kề bên người anh yêu, giang tay ôm cô ấy rồi thấy bản thân rơi vào những khoảng không vô định.

Trong ba ca khúc tiếp theo, The Weeknd đã thay đổi một chút gia vị để không khí bớt buồn tẻ và người nghe cũng cảm thấy sôi động hơn. 

“How Do I Make You Love Me?” không thu live trống mà sử dụng drum machine để giữ nhịp. Phần keyboard nặng nề ở điệp khúc làm gợi nhớ âm nhạc của Depeche Mode, và đặc biệt không thể thiếu phần synthesizer đặc trưng. 

Con “át chủ bài” synthesizer tiếp tục tung hoành trong “Take My Breath”.

Ở “Sacrifice” anh vay mượn hoà thành guitar của Alicia Myers để tạo thành bản synth-pop đậm đặc, làm người nghe cảm giác như họ thật sự đang ở trong vũ trường. 

Sau khi cho khán giả thưởng thức những giai điệu disco dồn dập, nam ca sĩ tiếp tục chinh phục bằng dòng nhạc sở trường của anh: R&B

Anh làm lắng đọng không gian lại với “A Tale by Quincy” cùng vị khách mời mới là Quincy Jones - người từng sản xuất nhiều album cho Michael Jackson. Ông tâm sự rằng do quá khứ thiếu vắng tình thương của mẹ nên ảnh hưởng tới tâm lý của ông khi trưởng thành. The Weeknd là người đồng cảm nhất vì chính anh cũng thiếu vắng tình thương của cha khi anh còn bé thơ. 

Đến với “Out of Time”, chúng ta đến với sự hoài niệm về cuộc tình thất bại của nam ca sĩ, khi bản thân anh không đủ bản lĩnh và để rồi đứng nhìn người mình yêu tay trong tay với người khác. Ca khúc còn gây ấn tượng vì sử dụng sample của “Midnight Pretenders” - ca khúc được xem là biểu tượng của dòng city pop. 

Sau khi trải qua những kí ức không mấy vui vẻ thì một loạt ca khúc phía sau của The Weeknd lại góp nhặt những khoảnh khắc hạnh phúc của anh khi yêu. “Here We Go … Again” là lúc anh đang ăn mừng sự kiện Super Bowl cùng bạn gái. 

“Best Friends” kể về thứ gọi là toxic love. Tưởng chừng sẽ rất khó khăn nhưng may mắn là cả hai đều có kết thúc êm đẹp. 

Nam ca sĩ chất vấn người tình trong “Is There Someone Else?”, nhưng đến cuối cùng anh vẫn chấp nhận chung thuỷ ở bên ngay cả khi người kia gian dối. “Vì tôi cũng từng là người gian dối”, anh giải thích. 

Ở “Starry Eyes”, anh nhớ về người tình trong mộng mà anh thường xuyên mơ thấy khi còn trẻ. Trải qua những cuộc tình không mấy yên bình, những giấc mơ dần trở nên thưa thớt và người hát bắt đầu sợ những mối quan hệ yêu đương. 

Khi “Dawn FM” dần đi sang những bài cuối cùng, nam ca sĩ dẫn dắt người nghe tiến sâu vào câu chuyện mà anh tạo ra, đồng thời đó cũng là lúc mà nội tâm người hát dằn xé nhất.

“Don’t Break My Heart” mô tả cảm giác hưng phấn khi chìm đắm trong các chất kích thích nhưng tất cả mọi thứ nhìn thấy chỉ là những kỉ niệm xưa cũ. 

“I Heard You’re Married” là nỗi thất vọng khi phát hiện người mình thương đã có gia đình nhưng lại đem lòng lừa dối. 

Ca khúc áp chót “Less Than Zero” được lấy tên theo cuốn phim năm 1987 của Marek Kanievska, được chuyển thể từ tiểu thuyết Bret Easton Ellis. Đó là lúc nhận ra bản thân chỉ là giọt nước giữa đại dương mênh mông, không có bất kỳ giá trị nào với người yêu. 

Và cuối cùng, “đài phát thanh bình minh” khép lại bằng một cái kết mở. Jim Carrey trở lại trong track cuối “Phantom Regret by Jim” - nhắn nhủ với mọi người rằng “thiên đường chỉ dành cho những ai dám buông bỏ sự hối tiếc”. Với ý tưởng táo bạo và dám trải nghiệm những chất liệu mới, chắc chắn chúng ta sẽ còn được chứng kiến thêm nhiều sự bất ngờ đến từ The Weeknd trong một tương lai không xa. 

“Dawn FM” hiện đã có mặt trên mọi nền tảng streaming. 

                                                                                                                

Đoàn Nguyễn Gia Bảo

Read more

Charlotte de Witte & Chris Liebing – Liquid Slow EP
Culture

Charlotte de Witte & Chris Liebing – Liquid Slow EP

Hai ngôi sao dòng nhạc Techno là Charlotte de Witte và Chris Liebing mới đây đã ra mắt một EP mới cùng nhau với tiêu đề "Liquid Slow". "Liquid Slow" bao gồm hai bài hát với bản nhạc đầu tiên cũng chính là tên của EP này