Music

Gặp Gỡ DOMi & JD Beck, Bộ Đôi Gen Z Đã Tái Định Nghĩa Thể Loại Jazz Fusion Với Album Đầu Tay “NOT TiGHT”

DOMi & JD Beck chia sẻ về “NOT TiGHT”, một trong những album Jazz thú vị nhất của năm với đơn thuần chỉ một bộ trống, laptop, 2 chiếc mic và chiếc MIDI keyboard 49 phím.
Nguyễn Minh Hằng 14 tháng 09,2022

DOMi & JD BECK RELEASE DEBUT SINGLE “SMiLE”; WATCH THE VIDEO DIRECTED BY  ANDERSON .PAAK - Blue Note Records

Chỉ vừa mới bước ra khỏi độ tuổi teen, Domitille Degalle (22, keyboard) và James Dennis Beck (19, trống) thực sự đã tự dẫn đường đưa bản thân đến với thành công, nhờ vào những bản nhạc instrumental tuyệt vời mang cá tính đặc biệt, và khả năng bẩm sinh khi viết những bản nhạc kết hợp sự phức tạp thú vị của thể loại Jazz Fusion những năm 70 với âm thanh Boom-bap bùng nổ của J Dilla và Madlib, và một trường âm thanh tự tạo nên bởi chính bộ đôi này.

Mặc dù có thể thấy họ nghiêm túc với những tác phẩm của mình - với những hợp tác cùng Herbie Hancock, Anderson .Paak, Thundercat, Busta Rhymes, Snoop Dogg và Mac DeMarco trong album đầu tay - bộ đôi này lại không quá coi trọng bản thân, một phẩm chất mà khiến cho họ khác biệt trong thế giới nhạc Jazz rộng lớn, một thể loại mà đôi khi có thể bóp nghẹt những người nghệ sĩ non nớt, theo đúng nghĩa đen.

Như thế dàn sao hạng A tham gia cùng vẫn chưa đủ ấn tượng, khi DOMi & JD đã từng chơi nhạc với Erykah Badu và Ariana Grande, ký hợp đồng với hãng thu âm của .Paak và công ty con của Blue Note, APESHIT INC., và đồng sáng tác một ca khúc từ dự án Silk Sonic đã càn quét lễ trao giải Grammy của anh với Bruno Mars, tất cả đều là trước khi họ cho ra mắt album đầu tay của mình, “NOT TiGHT”.

Dallas Teen Musicians JD Beck and DOMi's Combined Talent Earns Them a  Collaboration With Anderson .Paak | Dallas Observer

Chỉ với một bộ trống, một chiếc laptop, hai chiếc microphone và một chiếc MIDI keyboard 49 phím, DOMi & JD đã tạo nên một trong những album nhạc Jazz thú vị nhất của năm. Bằng việc kết hợp những hòa âm lạ thường, nhịp điệu phá cách và sự bùng nổ của những nhạc cụ với những phần hook, chorus và hợp tác, đưa những gì tinh túy nhất của nhạc Pop và Hip-hop vào vũ trụ đầy màu sắc của họ, bộ đôi đã định nghĩa lại thể loại Jazz Fusion cho một thế hệ mới.

Quay trở lại thời kỳ đầu tiên, các bạn đã bén duyên với việc chơi nhạc như thế nào vậy?

DOMi: “Chúng tôi không hề sinh ra trong những gia đình âm nhạc, nhưng cha mẹ tôi yêu nhạc nhạc Jazz. Họ sẽ thường nghe một số bản nhạc, kiểu khá là cơ bản thôi, tôi được sinh ra với thứ âm nhạc đó. Khi tôi 2 tuổi, bố tôi đã dựng một bộ trống, bằng những chiếc chảo và ấm, kiểu vậy. Và sau đó họ mua một chiếc keyboard điện tử rất tệ mà có vẻ như là từ khoảng năm 1999 hay gì đó. Nó thực sự rất tệ, nhưng tôi lớn lên với nó, chỉ chơi nhạc Jazz và cổ điển.”

Được biết rằng hai người đã gặp nhau ở NAMM. Các bạn có thể kể câu chuyện đó được không?

DOMi: “Đúng vậy, chúng tôi đã gặp nhau ở đó. Chúng tôi có một người bạn chung mà đã nhờ chúng tôi chơi trong một cái buồng nhỏ với tai nghe in-ears. Chúng tôi trước đây chưa từng đeo tai nghe in-ears! Chúng tôi có bộ setup tồi tệ nhất. JD đã sử dụng một bộ trống điện tử. Tôi thì dùng chiếc keyboard 49 nhỏ, nó tệ lắm, thế nên chúng tôi cứ cười suốt cái lúc đó.

“Chúng tôi chỉ vừa mới gặp nhau và sau đó quyết định jam thực sự. Vì thế chúng tôi đã lái xe tới LA và chơi nhạc ở đó, và chúng tôi đã kiểu, trời đất. Chúng tôi thích chơi nhạc với nhau. Nên là yeah, chúng tôi đã không bao giờ dừng lại.”

Điều gì đã khiến bạn cảm thấy hứng thú với phong cách chơi nhạc của người còn lại? Bạn có nhận thấy một cách tiếp cận phong cách tương tự với mình không?

JD: “Không, tôi nghĩ là chỉ có mục tiêu thôi. Cái cách mà chúng tôi muốn mọi thứ diễn ra, và cái cách chúng tôi nói chuyện về âm nhạc và cách chúng tôi lắng nghe mọi thứ. Bởi vì chúng tôi đến từ hai thế giới âm nhạc hoàn toàn khác nhau, ít nhất là khi chúng tôi bắt đầu. Tôi nghĩ là chúng tôi chỉ cảm thấy một điều gì đó, và mong rằng cảm giác đó là đúng!”

DOMi: “Chúng tôi thậm chí còn chẳng suy nghĩ, nó cứ tự nhiên vậy thôi. Chúng tôi có chung tầm nhìn với những gì chúng tôi muốn làm về mặt âm nhạc, và khi chúng tôi chơi nhạc mọi thứ thật rõ ràng. Nó trông dễ dàng ấy.”

Chúng tôi rất tò mò được biết thêm về quá trình sáng tác của các bạn. Các bài hát đó có phải được ra đời từ những jam session ngẫu hứng không? Hay các bạn có một cách tiếp cận quy củ hơn?

DOMi: “Thực ra, chúng tôi không bao giờ sáng tác bằng việc chơi nhạc. Bởi vì khi bạn chơi, não của bạn đang sử dụng trí nhớ cơ bắp (muscle memory). Nó như chế độ tự động bay vậy. Vì thế bạn sẽ viết ra những gì mà bạn vốn thường chơi. Bạn rơi vào vòng lặp của chính mình với âm thanh vốn có của bạn và thật khó để khám phá những thứ khác. Chúng tôi không muốn vậy.”

“Ví dụ, ‘NOT TiGHT’, ca khúc đầu tiên chúng tôi viết, đó là chúng tôi đang sử dụng máy tính của mình, và chúng tôi cứ hát các nốt và hợp âm chồng lên nhau, và chúng tôi sẽ viết chúng vào phần mềm, vào Logic.”

JD: “Đó là cách chúng tôi viết hầu hết mọi thứ trong album. Đó vẫn là cách mà chúng tôi sáng tác hiện nay - chúng tôi kéo nó trực tiếp ra khỏi đầu óc của mình, và sau đó chúng tôi phải học cách chơi chúng.”

DOMi: “Thỉ thoảng nó thật khó bởi vi bạn cho quá nhiều nốt nhạc vào một hợp âm, và chúng tôi kiểu, chết **, mình chỉ có 10 ngón tay!”

Thật thú vị. Vậy là các bạn sẽ ngồi trước máy tính và sử dụng Logic như một tấm vải canvas để viết ra những ý tưởng của mình sao?

JD: “Đúng vậy, phần mềm đó hoặc là Sibelius. Tôi nghĩ là nhiều bản nhạc của chúng tôi hơi bị điên rồ chút, vì thế nên mọi người mới nghĩ đó là ngẫu hứng. Nhưng những phần ngẫu hứng thực sự trong album là những đoạn solo nhỏ, như phần cuối của ‘BOWLING’, hay nửa sau của ‘WHAT UP’. Chúng tôi thực sự chưa bao giờ chơi ngẫu hứng các bản nhạc. Chúng tôi thích các bài hát. Bạn biết đấy, chúng tôi nghe nhạc của The Police suốt. Kiểu nhạc mà thực sự cơ bản ấy.”

Bài hát nào trong album mới là vui nhất khi thu âm, và tại sao?

JD: “Tôi nghĩ ca khúc thú vị nhất để thu âm có lẽ là ‘MOON’, bởi vì chúng tôi có rất nhiều áp lực. Chúng tôi đã rất lo lắng khi viết một ca khúc cho Herbie, và đó có lẽ là lần đầu tiên chúng tôi phải viết một bài hát đặc biệt dành riêng cho một ai đó. Tôi nghĩ điều đó đã khiến việc này áp lực theo cách mà làm cho chúng tôi thấy hào hứng khi thu âm.”

Duo DOMi and JD Beck Pack Cafe 939 - Allston Pudding

Bạn có thấy áp lực này đem lại lợi ích không?

JD: “Có, tôi nghĩ nó giúp ích theo một cách nào đó. Tôi cũng nghĩ rằng luôn có áp lực bất kể là bạn làm gì, bất kể là bạn đang được quay phim, hay khi bạn thu âm, hay khi bạn ở trên sân khấu. Tôi nghĩ đó là áp lực tốt. Đó là thứ gì đó chúng ta không thể thực sự nghĩ về.”

DOMi: “Nếu nó giúp bạn làm việc trong trạng thái tốt nhất, thì điều đó là tốt. Với ‘MOON’, chúng tôi vừa hào hứng vừa lo lắng. Nên là nó kiểu, okay, hãy làm nào! Điều đó thực sự rất vui.”

Bạn có thể kể tên một nguồn cảm hứng cho âm nhạc của bạn mà người ta có thể không ngờ tới?

JD: “Led Zeppelin.”

DOMi: “Beach Boys. Nó phụ thuộc vào kiểu người mà không ngờ tới ấy - một số người sẽ không ngờ chúng tôi nghe Frank Zappa, một số người sẽ không ngờ chúng tôi nghe Chick Corea.”

JD: “Một số người cũng sẽ không ngờ chúng tôi nghe The Police nữa. Nhưng tôi nghe nhạc của họ suốt ngày.”

DOMi: “Chúng tôi gần như là nghe tất cả mọi loại nhạc. Chúng tôi không bao giờ nói không trước khi nghe cả, và bạn phải cho chúng nhiều cơ hội.”

JD: “Ngoại trừ nhạc đồng quê. Chúng tôi không thực sự thích nhạc đồng quê cho lắm.”

Vậy là có thể chắc chắn một điều rằng các bạn sẽ không lôi ra chiếc banjo trong album tiếp theo chăng? 

JD: “Ồ không, chúng tôi chắc chắn sẽ lôi nó ra. Nó sẽ là nhạc cụ tiếp theo mà. [cười]”

Âm nhạc của các bạn có một sự cân bằng giữa sự phức tạp trong âm nhạc - những số cgur nhịp (time signature) điên rồ, những nhịp điệu và hòa âm phức tạp - và sự vui đùa và tính tiếp cận. Liệu đây có phải là một sự lựa chọn có chủ đích không?

DOMi: “Tôi nghĩ là vô tình thôi. Bởi vì thậm chí đối với chính chúng tôi, khi chúng tôi nghe nhạc, chúng tôi muốn có sự “cao trào” và “tháo gỡ”, nghe khá là rập khuôn và cổ lỗ sĩ. Và vì thế khi chúng tôi chơi nhạc, chúng tôi cần một số đoạn điên điên chút và một số đoạn thư giãn.”

JD: “Tôi nghĩ chúng tôi đã vô thức chọn âm thanh mà chúng tôi có trong đầu, nhưng tôi nghĩ chúng tôi hướng tới một âm thanh nhất định. Đó là cách mọi thứ diễn ra. Tôi nghĩ có nhiều người nghĩ rằng chúng tôi thích mọi thứ phải điên rồ lên, nhưng nhiều khi chúng tôi phát chán với những đoạn nhạc nhanh hay những thứ kiểu đó, và đó là khi chúng tôi quyết định làm một thứ gì đó thư giãn hơn. Đó chỉ là những gì chúng tôi nghĩ mà âm nhạc cần. Chúng tôi chưa bao giờ suy nghĩ kiểu, được rồi, giờ chúng ta phải có trở nên dễ tiếp cận hơn. Đó là điều cuối cùng mà chúng tôi làm.”

DOMi: “Nó cần đem lại cảm giác tốt và nghe hay. Nó cần trở nên thú vị, bởi vì chúng tôi dễ chán với những gì chúng tôi tự viết, và khi chúng tôi nghe nhạc. Nhưng điều đó không quan trọng, tempo hay phong cách ấy.

JD: “Chúng tôi thích trở nên khó đoán. Nếu bạn có thể cảm thấy ngạc nhiên với một thứ âm nhạc nào đó, theo một cách nào đó thì đó là điều tốt, đó là cảm giác tuyệt vời nhất.”

JD, phong cách chơi nhạc của bạn thường gợi nhớ tới những mẫu nhịp trống đầy chi tiết được thấy trong nhạc điện tử, những phong cách như Jungle và Breakbeat. Đó có phải là những âm thanh mà bạn chịu ảnh hưởng không?

JD: “Thực ra là ngược lại đấy. Tôi đã bắt đầu học thêm về những thể loại nhạc đó sau khi mọi người bắt đầu so sánh tôi với chúng, và điều đó khá là hay ho. Tôi đã biết về Aphex Twin và những thứ kiểu vậy, nhưng đó chưa bao giờ là thứ mà tôi nghe để học hỏi mẫu nhịp trống cả. Ban đầu, tôi bắt đầu chơi những kiểu nhạc phức tạp, và mọi người sẽ kiểu, ‘yeah, nó làm tôi nghĩ tới Squarepusher và Aphex Twin’, và sau đó tôi bắt đầu hứng thú với thứ âm nhạc đó. Tôi nghĩ mình đã học được thêm nhiều mẫu nhịp trống từ thể loại nhạc đó sau khi mọi người bắt đầu khiến tôi để ý tới chúng.”

Nghệ sĩ nào mà bạn sẽ cho rằng đã góp phần ảnh hưởng tới phong cách chơi nhạc của bạn nhiều nhất?

DOMi: “Nảy ra ngay trong đầu thì sẽ là Thudercat, Jon Bap, Knxwlegde, Madlib, và dĩ nhiên, J Dilla.”

JD: “Đó là khi nhắc tới âm nhạc. Nhưng đối với những nhạc công, với tôi thì là Cleon Edwards, Deantoni Parks, Chris Dave, Tony Williams và Elvin Jones. Họ là những drummer duy nhất mà tôi vẫn còn cực kỳ hâm mộ.”

DOMi: “Đối với tôi là Brad Mehldau, Keith Jarrett, Herbie Hancock và Oscar Peterson.”

Album này đã được thu âm ở đâu vậy?

JD: “Có một số địa điểm khác nhau, nhưng luôn luôn là ở một căn phòng siêu nhỏ, bất kể là nó ở đâu. Khi chúng tôi ở LA, đó là một căn phòng siêu nhỏ mà chúng tôi chỉ có bộ trống và keyboard ngay cạnh nhau. Sau đó là ở Dallas, đó thậm chí còn là một căn phòng nhỏ hơn căn ở LA.”

DOMi: “Một nửa được thực hiện ở căn phòng nhỏ tại Dallas. Chúng tôi đúng nghĩa là có một chiếc bàn uống cafe nhỏ với một chiếc laptop, một chiếc MIDI keyboard nhỏ 49 phím và bộ trống tí hon của JD.”

JD: “Ở LA cũng như vậy, nhưng nó to hơn một chút.”

DOMi: “Lần duy nhất mà chúng tôi bước vào một cái studio thực sự là để thu âm phần piano của Herbie Hancock. Nhưng chúng tôi không làm gì cả. Nó thậm chí không phải là cho chúng tôi, nó là để cho anh ấy thu âm.

Các bạn có thể chia sẻ về một số thiết bị mà có vai trò quan trọng trong quá trình thực hiện dự án mới này không?

DOMi: “99% của cả album - tất cả bass, keyboard, và tất cả mọi thứ - đều được thu âm qua một chiếc MIDI keyboard 49 phím, chiếc M-Audio Keystation. Tất cả đều là plugins. Keyscape và Omnishere.”

JD: “Omnisphere thật đáng đồng tiền đấy. Spectrasonics, họ thực sự biết mình đang làm gì. Đối với tôi, tôi đã sử dụng nhiều hiệu ứng tape emulation, nhưng tôi sẽ không cố làm cái kiểu âm thanh lo-fi đâu, tôi dùng nó cho hiệu ứng compression và distortion.”

“Tôi luôn nghĩ rằng nó thật hay ho, giống như phase distortion. Tôi nghĩ là nó được sử dụng cho trống của tôi, kiểu trong tất cả các bài hát trong album, và có lẽ là tất cả các kênh của phần trống. Tất cả phần trống đều được thu âm bằng một chiếc overhead và một chiếc kick mic. Chỉ thế thôi.”

DOMi: “JD cần phải thừa nhận rằng một số được thu âm với một chiếc iPhone, vì thế chúng tôi đã có một khoảng thời gian thú vị khi mix chúng… [cười]”

JD: “Thật đấy. Một số phần trống là thu bằng mic của iPhone.”

Các bạn có cảm thấy cám dỗ với việc thu âm trong một studio to và đắt tiền không?

DOMi: “À. Chúng tôi sẽ không cảm thấy thoải mái khi ở trong một căn studio to.”

JD: “Chúng tôi chơi nhạc tệ hơn gấp 10 lần khi bị quay hay ở trong studio. Tôi không biết thế là sao, chúng tôi rất tệ mỗi khi chuyện đó xảy ra. Vì thế chúng tôi cố không làm vậy, nhiều nhất có thể.

DOMi: “Nó cũng chả có tác dụng gì mấy nữa. Bạn có thể làm mọi thứ tại nhà. Bạn có thể gọi một người bạn tới giúp, hay bất cứ thứ gì, nếu bạn cần.”

JD: “Tôi thà thu âm album trên sân khấu, trực tiếp, còn hơn là ở trong một studio. Chúng tôi cần ở trong một căn phòng, chúng tôi cần cửa sổ, chúng tôi cần được thấy thiên nhiên, chúng tôi cần, kiểu, một cái căn bếp hay ho bên cạnh. Đó là thứ chúng tôi muốn, đó là set-up thu âm lý tưởng.”

DOMi, bạn đã nói ở đâu đó rằng triết lý sống của bạn là không nên quá coi trọng mọi thứ. Bạn có nghĩ là việc mọi người đang quá coi trọng mọi thứ - hay quá coi trọng bản thân mình - đang quá phổ biến trong thế giới Jazz? Các bạn có đang cố thay đổi điều đó không?

DOMi: “Tôi nghĩ bạn phải nghiêm túc trong những gì bạn làm - khi bạn tập luyện, khi bạn sáng tác - nhưng bạn không cần phải quá coi trọng bản thân. Bạn không cần phải cố cho người khác thấy, kiểu, nhìn tôi đi, tôi rất ra gì đấy. Tác phẩm của bạn phải có sức mạnh, và bạn phải tự tin với nó, và bạn không cần phải làm vậy.”

JD: “Chúng ta đang ở thời điểm trong xã hội khi mà bạn không cần phải chứng minh bản thân. Nếu bạn nghiêm túc với âm nhạc của mình, điều đó sẽ được thể hiện, và bạn thậm chí không cần phải nói gì cả. Mọi người không cần phải biết bạn là ai nữa. Bạn có thể là một con nghiện ở San Diego, người làm thứ âm nhạc điên rồ nhất, và bạn  có thể nổi tiếng như Frank Ocean và không bao giờ xuất hiện ở bất cứ show nhạc nào, và người ta cũng sẽ chẳng biết gì cả.”

DOMi: “Chúng ta giờ đây có rất nhiều khả năng, và những cách đi tới điểm mà ta muốn, tới mức mà tôi nghĩ rằng sự nghiêm túc không còn cần thiết nữa. Nó đôi khi đi đôi với một cái tôi và sự ngạo mạn, và đó là lý do tại sao tôi không thích điều đó.”

JD: “Nếu mọi người lo lắng hơn về việc làm một thứ gì đó thông minh hơn là bị đánh lừa rằng họ thông minh, mọi thứ sẽ trở nên tốt hơn rất nhiều.”

DOMi: “Đó là một bản ngã, tất cả đều là vẻ ngoài. Chúng ta cần phải đi tới cốt lõi của nó, thực sự nghiêm túc với những gì mình làm - sau đó bạn có thể vui chơi.”

Bạn có thể thưởng thức album đầu tay "NOT TiGHT" của bộ đôi DOMi & JD BECK tại đây:

(theo MusicRadar)

Related post