Culture

Làm Thế Nào Để Các Bar/Club Có Thể Dễ Tiếp Cận Hơn Với Người Khuyết Tật?

Ai cũng có quyền được tiệc tùng và cảm thấy vui vẻ, vậy đối với những người khuyết tật, các bar/club phải làm thế nào để tạo cơ hội giải trí nhiều nhất cho họ?
Nguyễn Duy Hải Dương 14 tháng 05,2021

Mocked by drunks and barred by bouncers: my night clubbing in a wheelchair  | Disability | The Guardian

Khi những câu lạc bộ và tụ điểm âm nhạc sống quay trở lại vào 2021, một trong những “bình thường mới” mà chúng ta cần nhìn nhận nghiêm túc hơn về việc thiết kế và tái tạo lại những nơi này để những người khuyết tật và có khiếm khuyết - cộng đồng hay bị nằm ngoài lề những cuộc hội thoại tiến bộ trong nền văn hóa nhạc dance - có những trải nghiệm tốt hơn khi thưởng thức âm nhạc.

Ở Anh Quốc, mặc dù các câu lạc bộ bị đóng cửa hơn 1 năm, những hội nhóm và các cộng đồng kiến tạo đã bắt đầu dấn sâu hơn vào các chủ đề xoay quanh sự đa dạng và hòa nhập của các nhóm người khác nhau, trong đó có những bên đã công khai sự minh bạch về các khía cạnh như chống phân biệt chủng tộc và lên tiếng nhiều hơn về các quyền bình đẳng giới. Và với các câu lạc bộ đang trên đà quay trở lại, nền công nghiệp nhạc dance ở đây đang nhìn nhận lại những hình thức mới để có thể chào đón những người đến chơi và các nghệ sĩ khuyết tật tốt hơn ở các venue của họ trong năm 2021.

Anh Matthew Flanagan, 1 DJ và producer với nghệ danh DeFeKT tại Dublin bị chẩn đoán với chứng bệnh đa xơ cứng từ đầu năm 2017 và trong vòng 4 năm trở lại đây sự nghiệp của anh thường xuyên phải đối mặt với rất nhiều trở ngại - không phải do khiếm khuyết của anh ấy, mà là từ các tương tác của anh với các câu lạc bộ, những người quảng bá và nhân viên tại các câu lạc bộ đó. Mặc dù Matthew thừa nhận rằng anh ấy đã che giấu chứng bệnh của mình, phủ nhận việc mình đi lại khập khiễng vì vẫn chưa hồi phục từ 1 vụ tai nạn, anh vẫn bị sốc vì sự khó khăn trong việc đi lại ở những tụ điểm này, điều mà anh cũng thừa nhận rằng mình ít chú ý đến khi vẫn còn khỏe mạnh.

Matthew cũng nhận thấy rằng việc thiếu hiểu biết và kiến thức về những nghệ sĩ khuyết tật đã dẫn đến việc các promoter không đủ trang bị để giúp đỡ họ. “Tôi cần được giúp đỡ để vào câu lạc bộ, xuống cầu thang, lên sân khấu, nhưng những điều đó đều không có. Ở nhiều nơi, khi bạn đã qua cửa chính, họ sẽ quên mất những khó khăn của bạn. "

“Yếu tố lớn nhất còn thiếu trong câu lạc bộ dành cho người khuyết tật là gì?” Câu trả lời của Matthew rất đơn giản - “sự quan tâm” - và anh ấy nhấn mạnh rằng sự quan tâm này được biểu hiện dưới rất nhiều hình thức và cách tiếp cận. Ví dụ, khi Matthew hạ cánh ở sân bay, "Tôi cần trợ giúp với đống thiết bị của mình ngay cả bên trong sân bay, không chỉ từ điểm đón." Sau đó là khách sạn: “Điều gì xảy ra nếu tôi ngã? Tôi có thể sử dụng vòi hoa sen không? Tôi sẽ lên phòng bằng cách nào từ sảnh? ”. Ngay cả khi đi từ khách sạn đến câu lạc bộ: “Tôi có thể cần sự giúp đỡ ngay từ cửa phòng của mình, và sau đó sau khi kết thúc buổi diễn, việc có thể nhờ ai đó đưa mình trở lại khách sạn sẽ tạo ra sự khác biệt rất lớn.”

“Để nhân viên câu lạc bộ được đào tạo về những gì 1 người như tôi có thể cần trong 1 đêm nghe nhạc sẽ là 1 bước tiến lớn,” anh nói. "Tôi chỉ cần họ ở đó vì tôi nếu tôi cần họ". Khi đã vào trong câu lạc bộ, sự trợ giúp tự nhiên và kín đáo cho phép người khuyết tật biết rằng họ luôn sẵn sàng được giúp đỡ nếu họ cần, và điều đó sẽ làm họ không cảm thấy đơn độc với sự khác biệt của mình.

“Làm thế nào để các địa điểm nightlife có thể cởi mở hơn với người không muốn nói về tình trạng của mình và chúng ta có thể làm gì để cải thiện điều này?” Khi câu lạc bộ hoặc các promoter liên hệ với nghệ sĩ hoặc các đại diện để book nghệ sĩ, hãy hỏi xem họ có bất kỳ yêu cầu sự trợ giúp đặc biệt nào không; hầu hết mọi người sẽ không cần nó, nhưng đưa ra sự lựa chọn có thể khuyến khích những người sống khuyết tật cởi mở hơn hơn và bình thường hóa ngôn ngữ xung quanh việc tiếp cận trong quá trình booking.

Anh James Abbott từ Sheaf St và Testbed đưa ra 1 lưu ý về việc sử dụng công nghệ trong việc trợ giúp các nghệ sĩ có khuyết tật hoặc khiếm khuyết. Vì COVID-19 buộc văn hóa nightlife phải thích ứng với sự cách ly xã hội bằng cách đầu tư vào các dịch vụ đặt hàng trên các ứng dụng, và công nghệ này có thể được tái sử dụng để kết hợp các chức năng livestream từ bên trong câu lạc bộ, dành cho những người có tầm nhìn hạn chế hoặc đứng đủ gần với sàn nhảy. Matthew nói: “Việc mang trong mình 1 chứng bệnh thật khó khăn vì nó có thể khiến bạn cảm thấy khác biệt và bị cô lập, nhưng tôi nghĩ đó là sự quan tâm cần được đề cao hơn, và tuyệt vời nhất là các câu lạc bộ có thể làm nó tự nhiên nhất có thể. " Việc cần phải có trách nhiệm tạo ra một môi trường vui vẻ, không căng thẳng là ở địa điểm tổ chức chứ không phải ở những người khách đến.

Việc để ý đến sự thoải mái trong quá trình biểu diễn của 1 nghệ sĩ khuyết tật cũng cần được đề cao hơn. DJ booth có thể là 1 nơi cực kì khó chịu cho những DJ khó khăn trong việc tự đi lại. Matthew phải chống gậy để đi lại và cảm thấy khó khăn khi đứng mà không có người trợ giúp trong thời gian dài. “Hầu hết các câu lạc bộ sẽ không cung cấp ghế để ngồi khi chơi nhạc hoặc nếu có, đó là 1 chiếc ghế ở bar, và điều này có thể gây nguy hiểm,” anh nói. “Tôi không muốn sợ bị ngã trong quá trình biểu diễn của mình. Việc có 1 chiếc ghế cao, có tựa lưng có thể làm cho nó dễ chịu hơn nhiều.” Có nhà vệ sinh ngay gần bục biểu diễn cũng sẽ là 1 điểm cộng cho tất cả mọi người.”

Mặc dù nhiều câu lạc bộ hiện có thể sử dụng xe lăn ở lối vào và lối ra, nhưng thực tế thì không phải tất cả những người khuyết tật đều sử dụng xe lăn, và các đường dốc hiếm khi nằm trong câu lạc bộ và ngay cả đối với người không sử dụng xe lăn, cầu thang bộ có thể gây khó chịu. Matthew nói: “Tôi không hiểu tại sao nó lại khó đến vậy. Tại sao các câu lạc bộ không thể đặt đường dốc thay cho cầu thang?"

Các yếu tố tinh ý như tay vịn - gần sàn nhảy, quầy bar và nhà vệ sinh - cũng cung cấp khả năng dễ dàng tiếp cận, nhưng hiếm khi được coi là 1 thiết kế quan trọng. Matthew nói: “Nếu tôi muốn nghe nhạc hoặc di chuyển qua đám đông, thì sự khác biệt giữa 1 bức tường phẳng và 1 hàng tay vịn là rất lớn. Những đường dốc và tay vịn có thể di chuyển được cũng là những thứ tôi chưa từng nghĩ đến trước đây.”

“Chúng ta cần xây dựng các câu lạc bộ theo quan điểm của khách hàng. Thêm tay vịn là 1 việc dễ dàng và tôi có thể bắt đầu làm việc đó ngay lập tức. Thật tuyệt khi biết rằng 1 thứ nhỏ như tay vịn có thể tạo nên sự khác biệt lớn.

Các câu lạc bộ cũng có thể truyền đạt tốt hơn về những khả năng tiếp cận cho người khuyết tật của họ rõ ràng hơn, bao gồm việc cung cấp thông tin không chỉ trên trang web riêng của họ mà còn cả trang web của bên thứ ba như Resident Advisor và các tài khoản mạng xã hội.

Có lẽ tất cả đều đồng ý rằng các giải pháp cho nhiều vấn đề được nêu đều rất đơn giản và có thể được thực hiện với chi phí không quá lớn tại những địa điểm vui chơi này, và phần thưởng của việc làm đó là những trải nghiệm an toàn và toàn diện cho tất cả mọi người. “Đó đơn giản chỉ là việc có điểm nhìn từ 1 người khuyết tật, cũng đồng thời là vị trí của tôi giờ đây” Matthew nhận xét một cách điềm đạm.

(Theo DJmag)

Related post